Menu

Thành Trung 04/09/2020 278 Views

Xin lỗi Phật, con từng nghĩ sẽ quay lưng với chùa

Tôi xin hứa với lòng tôi không còn đến chùa để dòm để ngó, để vội buông lời phán xét hay để gieo vào trong tâm thức người khác những thành kiến cực đoan mang tính huỷ hoại những tâm hồn yếu ớt, cả tin. Mà đến chùa là để bắt tay vào, dấn thân vào phụng sự cuộc đời cùng với các sư.

Tôi là một Phật tử, tôi dám nói điều đó bởi vì tôi đã từng quy y Tam Bảo, tôi có pháp danh. Tôi đã từng nghĩ mình sẽ quay lưng với chùa, cũng bởi Phật là ở tại tâm, ở tại nhà, chứ chẳng phải ở chùa mới có Phật. Tâm mình trong sáng, mình sống thiện lương, không tham lam hại người, thì mình chẳng cần sám hối, chẳng cần lên chùa làm gì? Cầu nguyện có kết quả gì, Phật trời nào cứu được mình ngoài sự u mê cuồng tín.


                        Sư Giác Minh Luật

Cho đến một ngày,

1. Ba tôi bị cái nhọt ngay chân, khối nhọt to dần và thối rữa, lan ra cả bàn chân. Ai cũng bảo nên đưa ba tôi vào viện để chữa, tôi nhất quyết nói không, vì các loại cỏ cây thảo mộc cũng là thuốc, thuốc sau vườn nhà mình chứ đâu. Tôi tự mang lá về đắp và sát trùng vết thương cho ba, cũng bởi tôi đã quay lưng với bệnh viện, nơi mà các bệnh viện tư nhân mọc lên như nấm, bác sĩ thiếu y đức, vẽ bệnh, làm tiền. Nhưng vết thương ngày càng to dần, đau đớn và bóc mùi không thể cứu vãn. Gia đình nhất quyết đưa ba vào viện để làm phẫu thuật cắt bỏ chân để hy vọng cứu lấy mạng sống cho ba. Đứng bên ngoài phòng mổ tôi chỉ biết thầm cầu nguyện Phật trời cho ba tôi được bình an, ca mổ được thành công. Tôi cũng cầu nguyện, cũng u mê như mọi người sao, không, không, đó là tình người.

2. Tôi cho thằng Nam con tôi nghĩ học khi nó vừa lên cấp ba. Kiến thức vốn dĩ nằm trong sách vở, trong tư duy, trong sự tự lực nghiên cứu tìm hiểu chứ chẳng phải ở trường, ở lớp, ở giáo viên. Ngày nay các trường chỉ giỏi bày ra hàng tá lý do để thu phí, giáo viên thì tìm đủ mọi cách để moi tiền học sinh. Vậy thì tại sao tôi phải cho con tôi đến trường, không, không bao giờ. Tôi chính thức quay lưng với giáo dục học đường. Vài năm sau, tuổi thằng Nam ngày càng lớn, nó không có nổi cái bằng tốt nghiệp phổ thông để người ta nhận nó vào nghề. Suốt ngày, nó cứ quanh quẩn với những việc tay chân lao nhọc, nhìn nó khổ mà tôi muốn rớt nước mắt. Tôi nhất quyết cho nó đi học lại hệ bổ túc để mai này có cái nghề, cái nghiệp. Ngày tôi đưa nó đi thi xét tuyển đầu vào, đứng bên ngoài tôi chỉ biết thầm cầu nguyện Phật trời cho con tôi được nhập học, hồ sơ được suôn sẻ. Tôi cũng cầu nguyện, cũng u mê như mọi người sao, không, không, đó là tình người.

Bây giờ, mỗi lần nhìn thấy ba ngồi một mình trước hiên nhà, với nỗi buồn và mặc cảm, lòng tôi còn buồn hơn. Nhìn thằng Nam tuổi đã lớn mà còn phải cắp xách đến trường, tim tôi như tan nát. Cũng bởi những suy nghĩ nông cạn, những ngạo nghễ khi xưa của bản thân mà đã vô tình tạo nên bao điều vụng dại, lỗi lầm.

Chẳng lẽ bây giờ tôi lầm lỗi, tôi cũng tự quay lưng với chính bản thân mình.

3. Tôi đã từng quay lưng với chùa, để tìm Phật trong tâm, hay nói đúng hơn là bởi chẳng còn ai là thầy đáng kính trong mắt tôi. Pháp môn cao siêu tự tôi sẽ tìm ra, tự tôi sẽ chứng ngộ, để rồi cái chân của ba, tương lai của thằng Nam đã khiến tôi nhận ra cái cao ngạo của bản thân, cái mỏi mòn quanh quẩn chẳng thấy đâu, mà đạo nghĩa, đạo tình đã tự mình đánh mất. Tôi đã quay lưng với người thầy mà tôi đã từng gọi hai tiếng Bổn sư, người đã truyền trao cho tôi tam quy ngũ giới để chính thức trở thành Phật tử, tôi đã quay lưng với mái chùa mà mình đã từng nương tựa, từng nuôi dưỡng hun đúc cho tôi từng ngày bằng những bài học Phật pháp đầu tiên. Tôi đã quay lưng với tiếng kệ, lời kinh với những đêm cầu nguyện thiêng liêng đầy tình người bên các thầy, bên những người bạn đạo, tâm nguyện cùng nhau mong cho thế giới hoà bình, chúng sanh an lạc.

Từ đây, tôi xin hứa với lòng tôi không còn đến chùa để dòm để ngó, để vội buông lời phán xét hay để gieo vào trong tâm thức người khác những thành kiến cực đoan mang tính huỷ hoại những tâm hồn yếu ớt, cả tin. Mà đến chùa là để bắt tay vào, dấn thân vào phụng sự cuộc đời cùng với các Sư. Phụ sửa lại mái chùa còn đang hư dột, thay từng viên gạch đã mục nát, úa màu, lau giúp cái nền, nấu giúp những bữa ăn tình người, xếp từng cái kệ, từng đôi dép cho ngay, chăm lo thăm hỏi các thầy có cần chi giúp đỡ, hay mở lòng yêu thương tận tuỵ hướng dẫn người mới đến sau, mới bước vào cửa đạo. Được như vậy thì từ nay tôi mới dám gọi mình là Phật tử, tức là người tiếp nối, là người giữ gìn mối đạo thiêng liêng của tổ tông, của hồn dân tộc.

Nguồn: FB Sư Giác Minh Luật

Los Angeles, 03/09/2020

 

bài viết liên quan

TRỌN ĐỜI CỐNG HIẾN

10/10/2020
107 Views

Thời tiết tháng Tám sụt sùi rơi lệ, miền Trung hàng năm gánh chịu lắm thiên tai; Huế vừa trãi qua cơn bão, Hội An bị ngâp lụt, một số…

Đức Pháp chủ Thích Phổ Tuệ: Nhà sư làm ruộng sống thanh bần nhưng trí tuệ uyên thâm

10/10/2020
815 Views

Đại lão Hòa thượng Đức Pháp chủ GHPGVN Thích Phổ Tuệ ở một ngôi chùa cổ nhỏ tại làng quê thanh bình. Khi Đức Pháp chủ răn dạy đệ tử,…

Đối diện với đau khổ, người Phật tử nên tu tập thế nào?

20/06/2020
207 Views

Nếu không có khổ đau làm nền tảng cho cuộc sống hạnh phúc, thì hạnh phúc của bạn sẽ trở nên mong manh như sương khói. Làm vơi đi khổ…